Chương 9
Trời khuya vắng vẻ, tôi chạy vội đến nhà Băng Cơ. Trên đường cứ cầu khẩn trong lòng, thầm mong Băng Cơ sẽ chờ tôi đến.
Lúc này đã hơn 11h đêm, cơn mưa hồi chiều làm cho không khí cực kỳ lạnh lẽo. Do đi gấp, tôi chỉ kịp mặc cái áo thun phong phanh nên có bao nhiêu da gà đều nổi cả lên, tuy vậy vẫn mặc kệ phóng nhanh.
Khi tôi đến nơi, đã thấy chiếc Camry màu đỏ dựng trước cổng nhà Băng Cơ. Anh Minh đứng đó, miệng ngậm điếu thuốc cháy đỏ, mắt nhìn đăm đăm vào trong nhà như đang chờ đợi.
Thấy tôi đột ngột xuất hiện, anh Minh cau mặt:
- Cậu đến đây làm gì?
Tôi tháo nón bảo hiểm ra, bước xuống xe, miệng đáp:
- Đây là nhà của anh hay sao mà không cho tôi đến?
Anh Minh rít thêm một hơi, vứt điếu thuốc xuống đất, có vẻ bực tức nói:
- Cậu thích xen vào mối quan hệ của người khác lắm à? Ngoài kia còn rất nhiều gái đẹp, đâu nhất thiết cứ phải là Băng Cơ?
- Tôi cũng đang muốn hỏi anh câu đó đấy! Anh có thể tìm một chục cô gái khác, thế sao không chịu buông tha cho Băng Cơ? - Tôi thản nhiên.
Anh Minh cười rộ lên:
- Buông tha? Cậu có biết mình đang nói gì không? Tôi đang giúp đỡ Băng Cơ đấy, còn cậu mới chính là người phải buông bỏ!
Tôi cười khẩy:
- Băng Cơ không cần sự giúp đỡ của anh! Không phải cô ấy đã từ chối rồi à? Vậy anh còn đứng đây làm gì thế?
- Sao cậu biết? - Anh Minh ngỡ ngàng.
Tôi nhún vai:
- Anh nghĩ xem, tôi tình cờ đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt thế này làm gì nếu không có người báo tin?
Anh Minh ngó quanh tìm kiếm:
- Cậu thuê thám tử theo dõi tôi và Băng Cơ?
Tôi bật cười:
- Anh xem phim nhiều quá bị ảnh hưởng rồi! Tôi rảnh đâu làm cái trò ấy, chính là Băng Cơ nói tôi nghe! Được chưa?
Anh Minh nghiến răng, bất thần nhào tới chụp cổ áo tôi, rít khẽ:
- Mày và Băng Cơ đã xảy ra chuyện gì rồi? Lẽ ra lúc sáng tao không nên đi về, để Băng Cơ ở lại một mình với thằng cơ hội như mày!
Tôi nhíu mày, hất tay anh ta ra:
- Anh làm gì vậy, muốn đánh tôi sao? Thử xem ai ăn đòn!
- Mày...
Anh Minh giận dữ không nhịn được nữa, nhằm vào mặt tôi đấm một cái thật mạnh.
Nhìn là biết anh Minh không quen đánh nhau, tôi nhẹ nhàng tránh được khiến anh ta lỡ đà loạng choạng, suýt nữa té chúi nhũi.
Hụt một đòn, có lẽ biết không làm gì được tôi, anh Minh thở ra một hơi, gằn giọng:
- Một mình tao không đánh được mày, nhưng mười thằng, hai mươi thằng thì mày trốn nổi không? Khôn hồn thì cút đi, đừng chọc tao điên lên!
- Giỏi thì cứ kêu đến, tao tiếp! Khỏi hù dọa làm gì cho mệt! - Nó không lịch sự thì tôi chẳng việc gì phải giữ hòa khí nữa.
(Từ lúc này, "anh" sẽ chuyển thành "thằng" nhé. Cho hợp ngữ cảnh :3)
Thấy không dọa nạt được, thằng Minh xoay vào nhà, gọi lớn:
- Băng Cơ, em ra đây! Chúng ta nói rõ ràng một lần đi!
Nó gọi mấy lần như vậy thì cánh cổng hé mở, người đi ra không phải Băng Cơ mà là mẹ cô nàng. Bà nhỏ nhẹ lịch sự nói:
- Khuya rồi, cháu về đi! Băng Cơ đang mệt lắm nên không ra được đâu!
- Bác nói cô ấy ra gặp cháu một chút thôi! Cháu chỉ nói vài câu rồi sẽ đi ngay! - Thằng Minh khẩn khoản.
Mẹ Băng Cơ ngần ngừ:
- Nếu muốn gặp cháu thì con bé đã xuống từ lâu rồi...
- Để cháu cho bác xem cái này!
Thằng Minh chạy vội lại xe, lấy một cái giỏ xách ra, bên trong đầy những cọc tiền giấy năm trăm nghìn mới cáu.
Nó không giấu được sự tự hào:
- Bác xem! Đây là số tiền cháu mới rút ra, muốn đưa cho gia đình trả nợ. Băng Cơ không xuống thì bác nhận giùm cho cháu vui!
Số tiền lớn bạc tỷ như vậy nằm ngay trước mắt thì ai cũng bị lóa. Mẹ Băng Cơ tần ngần chẳng biết làm sao, thái độ nửa muốn nhận, nửa lại không thể.
Thằng Minh kéo miệng giỏ xách lại, nhét quai túi vào tay mẹ Băng Cơ, kiên trì thuyết phục:
- Bác cứ nhận giúp cháu! Tương lai trước sau gì chúng ta cũng trở thành người một nhà, bác đừng ngại! Món nợ của gia đình cũng là nợ của cháu thôi.
Tôi đứng một bên, dần cảm nhận được sức mạnh của đồng tiền, thật khó cưỡng lại. Đồng thời cũng thấy bản thân thật nghèo khó, trong túi chỉ có vài triệu thôi, trong khi thằng con trai đối diện một lúc có thể lấy ra cả tỷ bạc mang tới.
Tôi chẳng có mặt mũi nào để lên tiếng can ngăn bác gái, chỉ đứng trơ ra đó nhìn như một người không liên can.
- Cái này...
Giỏ xách khá nặng, mẹ Băng Cơ tuột tay làm rơi xuống đất. Bà vội nhặt lên, đưa lại cho thằng Minh:
- Băng Cơ không cho phép bác nhận đâu! Dù sao cũng cảm ơn tấm lòng của cháu...
Thằng Minh đẩy lại:
- Bác là người lớn, chắc cũng hiểu tình hình gia đình đang khó khăn thế nào! Xin bác nhận đi, Băng Cơ còn nhỏ chưa hiểu chuyện, sẽ không trách bác đâu!
- Không được. Bác mà nhận chắc con bé sẽ giận bác lắm!
Hai người giằng co qua lại, ai cũng "chê" số tiền lớn nằm trong giỏ xách. Nhưng tôi biết, mẹ Băng Cơ rất muốn nhận số tiền này, chỉ vì cô nàng không đồng ý nên buộc lòng phải từ chối.
- Nếu vì việc này mà Băng Cơ trách bác thì cô ấy không có hiếu! - Ép mãi không được, thằng Minh chuyển qua đánh đòn tâm lý.
Quả nhiên, mẹ Băng Cơ khựng lại ngay, đôi mắt hơi đỏ lên.
Thấy có hiệu quả, thằng Minh đế thêm:
- Bác cũng lớn tuổi rồi. Cháu là người ngoài chứng kiến cảnh này còn thấy đau lòng! Huống chi Băng Cơ là con cái trong nhà, không thể nào để mẹ mình mất đi ngôi nhà sinh sống bao năm được!
Thằng này lẻo mép thật. Tôi nghe nó lên án Băng Cơ mà giận run người, nhưng không thể xen vào.
Giữa hai thằng "con rể tương lai", một thằng giàu có sẵn sàng giúp gia đình trả nợ nần, một thằng nghèo chẳng giúp được gì, đương nhiên mẹ Băng Cơ nghiêng về ai cũng dễ dàng hiểu được. Nếu tôi không biết an phận sẽ tự chuốc nhục vào thân thôi, lại còn mang tiếng ganh tỵ đâm bị thóc chọc bị gạo.
- Bác biết tấm lòng của cháu, nhưng đúng là Băng Cơ không đồng ý chuyện này! Bác không thể làm khác được! Việc cháu cần làm là thuyết phục con bé, chứ không phải bác!
Đắn đo một hồi, mẹ Băng Cơ nhẹ nhàng đưa trả giỏ xách.
Nhận lại giỏ xách, thằng Minh vô cùng thất vọng, chua chát nói:
- Băng Cơ còn không thèm nghe điện thoại của cháu, thì làm sao thuyết phục được đây?
- Việc này thì bác không giúp được cháu rồi! Con bé cứng đầu lắm, chẳng ai ép được bất kỳ chuyện gì nếu nó không muốn! - Mẹ Băng Cơ lắc đầu.
Thằng Minh vẫn không bỏ cuộc, nài nỉ:
- Bác có thể vào trong nói Băng Cơ ra gặp cháu được không? Một lần nữa thôi, nếu nói chuyện xong rồi mà Băng Cơ vẫn từ chối thì cháu hứa sẽ không bao giờ làm phiền cô ấy nữa!
- Để bác thử xem, nhưng cháu đừng hy vọng quá!
Mẹ Băng Cơ đáp ứng, trước khi đi vào thì nhìn tôi thân thiện gật đầu một cái, thái độ cũng bình thường không đến nỗi xấu như tôi lo lắng.
Trong lúc chờ đợi, thằng Minh ngó tôi cười nhạt:
- Sướng lắm hả? Để rồi mày xem, đừng vội mừng!
- Thay vì cà khịa tao thì mày lo suy nghĩ xem đối đáp với Băng Cơ thế nào sẽ tốt hơn đấy! - Tôi nhếch mép phớt lờ.
Thái độ của tôi làm thằng Minh cụt hứng, chẳng nói gì thêm nữa, chỉ lặng lẽ nhìn ra cánh cổng chờ đợi.
Ding!
Lúc này, Băng Cơ nhắn tin cho tôi.
Băng Cơ: Bạn đến thật à?
Tôi: Đương nhiên phải đến chứ, sao tôi làm ngơ được!
Băng Cơ: Khuya rồi, còn làm phiền bạn, ngại quá! Lúc nãy, tôi hơi xúc động...
Tôi: Không sao mà! Tôi vui vì Băng Cơ đã gọi tôi đến, thật đấy!
Băng Cơ: Nếu thế, đã giúp thì bạn giúp tôi cho trót nhé!
Tôi: Giúp thế nào đây?
Băng Cơ: Bây giờ tôi ra, bạn cứ phối hợp làm theo tôi là được. Vậy nhé!
Tôi: Ok.
Lát sau, Băng Cơ đi ra thật. Cô nàng mặc chiếc váy hoa kín cổ, dài quá gối, mái tóc nhẹ bay theo từng bước chân, cứ như nàng công chúa bước ra từ khu vườn cổ tích.
Nhưng "nàng công chúa" không tươi tắn như trong truyện, mà lạnh nhạt nói:
- Tôi ra rồi đây. Muốn gì thì nói nhanh đi!
Thằng Minh lại giở bài cũ rích, chuyển giỏ xách qua cho Băng Cơ:
- Em nhận đi! Chuyện lúc sáng, anh xin lỗi vì nóng giận vô cớ, cũng tại anh yêu em quá thôi!
Băng Cơ không thèm chạm vào cái túi lấy một lần, chỉ thản nhiên hỏi:
- Xong chưa? Nếu xong rồi thì anh có thể đi về!
- Anh... vừa nãy anh có nói chuyện với mẹ. Mẹ muốn có tiền trả nợ lắm nhưng lại sợ em giận! Nếu em thương mẹ thì nhận đi, đừng vậy nữa!
Băng Cơ nhíu mày khó chịu:
- Mẹ? Ai cho phép anh gọi như vậy? Mẹ của tôi, không liên quan gì đến anh cả! Còn nữa, tôi nhắc lại lần nữa cho anh nhớ! TÔI KHÔNG CẦN TIỀN CỦA ANH, đừng làm chuyện vô ích nữa!
Thằng Minh nén giận nói:
- Nếu không cần thì sao hôm trước em lại đồng ý đi chơi với anh? Thật vô lý!
- Đi uống nước với anh một lần nghĩa là tôi phải tiếp nhận tình cảm của anh sao? - Băng Cơ thở dài.
- Ý anh không phải thế! Nhưng mà... em cũng muốn nên mới làm vậy chứ!
- Tôi không muốn tranh cãi! Được rồi, coi như lúc đó tôi muốn đi cũng được, nhưng giờ tôi hết muốn rồi! Xong chưa?
Thằng Minh lắc lắc đầu:
- Lý do? Anh muốn biết tại sao?
Bị đeo bám dai dẳng, Băng Cơ như quá sức chịu đựng, nhàm chán nói:
- Không thích là không thích, cần phải có lý do nữa à?
- Đúng! Người hoàn hảo như anh, không thể nào em không thích được! - Đến nước này mà thằng Minh còn rất tự tin.
Băng Cơ cười nhẹ:
- Ừ, anh hoàn hảo quá nên tôi thấy mình không xứng đáng! Buông tha cho tôi được rồi chứ?
♫ Tìm nhac mp3 ♫